Nhà thơ Đào Ngọc Thịnh: Con đò tri thức
Con đò tri thức
Con đò tri thức đã đến rồi
Phấn trắng khua chèo, lướt nhẹ trôi
Đò qua bao chuyến, ai còn nhớ
Tóc thày bao sợi, bấy đò qua.
Nhớ mãi sân trường rộn tiếng ca
Lời thày vang vọng ấm lòng ta
Bài học làm người luôn ghi nhớ
Có trước, có sau, sống thật thà.
Ta đi rồi khắp bốn phương xa
Lập nghiệp dựng xây giữ nước nhà
Nhớ bạn, ơn thày bao ân nghĩa
Bến sông, thày vẫn chuyến đò qua./.
Ký ức tuổi học trò
Mười lăm năm, thời gian trôi
Gặp em sao thấy bồi hồi như mơ
Niềm vui đến thật bất ngờ
Ra về vẫn thấy ngẩn ngơ trong lòng.
Em ơi, em có biết không
Ước gì ta được ngắm dòng Sông Lô
Phà Nông Tiến nối đôi bờ
Đưa ta về với tuổi thơ mái trường.
Ngày ngày sách lật sang chương
Ngắm em dạo bước con đường thân quen
Ngắm em chạy vội trống trường
Đôi má ửng đỏ vấn vương tơ lòng
Em ơi, anh mãi đợi mong
Nay đã gặp lại giữa lòng Thủ Đô
Mong sao tình mãi không mờ
Gửi em ký ức tuổi thơ học trò./.
Mây và núi
Mây quàng cổ núi,
Núi níu chân mây.
Đời mây gió thổi bồng bềnh,
Núi ơi mây đã phụ lòng núi mong./.
Mây và gió
Anh muốn em là mây, cho gió anh thổi mãi,
Thổi êm nhẹ dịu dàng, vào không trung mênh mang,
Mây đi cùng gió cuốn.
Mây ơi gió vụng về, có lúc thành bão tố,
Thổi tung cuốn mây trời,
Cho làn mây tan tác.
Lúc trời xanh nghĩ lại,
Gió lại gom mây về,
Mây gió lại bộ bề,
Có đại dương chứng giám./.
Biết rằng
Biết rằng thuyền đã sang sông,
Biết rằng em đã trong vòng tay ai.
Biết rằng phận đã an bài,
Mà sao tôi vẫn một hai đợi chờ,
Biết rằng em chẳng được mơ,
Mà sao tôi vẫn ngẩn ngơ đợi người.
Biết rằng tiếng nói, tiếng cười,
Nét đi dáng đứng của người bấy nay,
Làm sao tôi lại ngất ngây,
Làm sao tôi lại nồng say hỡi đời.
Biết rằng nửa của tôi ơi,
Nó đã gắn chặt về nơi ấy rồi.
Mong sao trái đất phân hồi,
Dỡ tung cái nửa mà tôi đang tìm,
Xếp theo tiếng gọi con tim,
Cho thuyền đáp bến, cho chim về ngàn,
Cho ngày đỡ khát ban đêm,
Mưa đỡ khát nắng, dịu êm khát nồng.
Gửi em cái nỗi ngóng mong.
Tình tôi vẫn vậy, vẫn trông đợi người.
Biết rằng chẳng được người ơi,
Thôi thì cũng được cái nơi tôi chờ./.
Tình biển
Anh muốn làm biển rộng,
Giữ gọn em vào lòng,
Để tung bọt trắng xóa,
Ập vào vòng tay nhau.
Em ơi đừng sợ sóng,
Sóng chỉ dập dềnh thôi,
Đưa ta vào giấc mộng
Ì oặp giữa biển trời./.
Bâng khuâng
Ánh mắt em cho lòng anh bối rối,
Môi em cười mà lòng anh bâng khuâng.
Tâm hồn em trong trắng, đẹp vô ngần,
Anh đã ước mơ và từng khao khát.
Dáng hình em như bông hoa tuyệt đẹp
Anh đã mơ nhiều, mơ mãi, mãi chờ em./.
Đào Ngọc Thịnh