Banner Top

Thơ Đào Nguyên Lịch

 HỒN THƠ ĐẤT TRẠNG 

Yêu sao  đất Cổ Am mình

Hồn Thơ chan chứa nghĩa tình bấy lâu

Phương xa lòng nhạt mờ đâu

Cội nguồn vẫn cứ thấm sâu từng dòng

Trải qua bao những năm ròng

Hướng về Tiên tổ mà lòng vấn vương

Mãi mang nét đẹp quê hương

Văn đàn cứ thấy yêu thương dạt dào

Xóm thôn nhung nhớ cồn cào

Con đò, giếng nước thấm vào thi ca

Phố phường tấp nập phồn hoa

Cũng không quên được với bà con ta

Nơi đây đèn sách từng nhà

Cho lòng xúc động sao mà đầy vơi

Văn chương đến với khắp nơi

Xứng danh đất Trạng ý, lời hay sao

Cháu con biết mấy tự hào

Mang nền khoa bảng gửi vào đó đây

Như là nước thấm xanh cây

Bút nghiên mài dũa đắp xây mọi bề

Trang thơ cảm hứng tràn trề

Nhớ về Tiền bối chẳng hề phôi pha.

 

NÉT XƯA LÀNG CỔ

 

Phải đây chim đậu đất lành

Thủ công đất Cổ, học hành làng Am

Đã từng nhiều vị làm Quan

Giữ nền văn hiến chứa chan cái tình

Năm xưa có cụ Trạng Trình

Bắc cầu phiến đá quê mình nên Thơ

Nơi đây truyền thống bao giờ

Mà trai nghiên bút ước mơ thành tài

Say sưa đèn sách hôm mai

Nhiều trai đỗ đạt, miệt mài bõ công

Cùng bao cô gái má hồng

Đường xa gánh gạo cho chồng đi thi

Để rồi võng lọng vinh quy

Em ngừng tay dệt mau đi đón chàng

Từ trong vuông vải mịn màng

Quý sao chính ở người làng làm ra

Diềm bâu đem bán chợ xa

Bút nghiên chàng góp bài ca để đời

Qua bao vật đổi, sao dời

Cứ nền khoa bảng tuyệt vời bấy lâu

Tiếng đồn lan rộng có câu

“Gà tò lợn tó…” nơi đâu hơn mình

Cổ am mãi cảnh thanh bình

Dân đông, đất chặt nặng tình ai ơi

Ngàn đời sau nhớ tiếng thoi

Hòa vào trang sách cho tôi tìm về! 

ĐÀO NGUYÊN LỊCH

Cổ Am - Vĩnh Bảo - Hải Phòng

Các Tin liên quan